Nhìn dáng vẻ há hốc mồm của Kha Đỉnh, Trần Tầm cất tiếng cười dài.
"Ngươi thật là..." Kha Đỉnh hoàn hồn, lắc đầu cười. Hắn thừa biết Trần Tầm cố tình làm cho mình thèm thuồng.
Nhớ năm xưa, lão già này vẫn chỉ là một tên tu sĩ nghèo kiết xác đến từ giới vực. Lúc nhìn thấy đồ đạc của Thiên Cơ đạo cung, hai mắt hắn sáng rực lên hệt như sói đói thấy mồi, vậy mà còn dám quang minh chính đại chôm luôn một món.
Nay khấm khá hơn rồi, lại chạy tới trước mặt hắn khoe khoang, thật là hoang đường!




